Còn trẻ, yêu thì cứ nói yêu, nhớ thì cứ chạy tậu, sao phải nghĩ ngợi, phải sợ sệt rồi nhìn trong khoảng xa!
Tuần trước, tôi có hẹn uống một vài chai với cậu bạn cấp 3, lâu ngày mới gặp lại. Thời học sinh, chúng tôi rất thân nhau. Lúc học sinh, vẫn thường gặp mặt nhau đa dạng, nhưng ra trường đi khiến rồi thì người nào cũng bận rộn với sự nghiệp, tiền tài. Thỉnh thoảng, chúng tôi tương tác trên facebook một tí rồi thôi.
Thế mà tối chủ nhật tuần trước, đang ngồi làm đồ án thì nó gọi, bảo tao bi ai, đi nhậu không. Tôi phóng xe đến, thấy nó đã uống đâu ba bốn chai, ngà ngà say rồi. Thì ra, cậu ta buồn chuyện tình cảm.

Tuổi xanh, người nào chẳng đôi ba lần thất tình. Nhưng sao lại hết dũng khí yêu? (Ảnh: Internet)
Nó kể, nó chia tay đã 2 năm ngoái. Tôi hết hồn! 2 năm? Ý mày là con tí hon mày quen thời học sinh hả? Chia tay hồi nào? Sao tao không nhân thức? Nó nói ừ, chia tay lâu rồi, trong lặng lẽ, sao mà mày biết được. Cơ mà, 2 năm qua, tao chưa quên được.
Tôi hỏi sự tình, nó kể: Lúc mới tốt nghiệp, công việc cuốn xoay, nó bận rộn không có thời gian chú tâm phổ quát, nên hai người biện hộ nhau, cô gái kia có nói những câu xúc phạm đến lòng tự trọng nó – “Anh kiếm được bao nhiêu tiền mà cứ cắm mặt làm?” – lúc ấy, nó đã thực sự nổi xung.
Sau đó, họ chiến tranh lạnh với nhau, rồi không ai hàn gắn, rồi xa nhau, lặng lẽ không một lời. Những ngày lễ, ngày sinh nhật hay những thời điểm khác biệt, họ vẫn nhắn tin cho nhau, chúc nhau những yếu tố tốt lành, rồi vẫn yên ổn yên ổn.
.jpg)
Sau đó, họ chiến tranh lạnh với nhau, rồi không khách hàng nào hàn gắn, rồi xa nhau, âm thầm không một lời. (Ảnh: Internet)
Và hiện nay, cô gái đã đi học tập tại nước ngoài Canada được 6 tháng.
Cậu ấy nói, vẫn còn yêu phổ thông lắm, không quên được. Tôi hỏi: Thế yêu rồi khiến cho gì? Cậu ấy bảo không làm cho gì cả, im re đứng trong khoảng xa vậy thôi! Tôi hỏi: Thế đang muốn gì? Cậu ấy bảo không nhân thức muốn gì. Tôi hỏi tiếp: Thế đang chờ gì? Cậu ấy lại nói, không biết chờ gì, chỉ nhân thức là không yêu người nào được nữa!
Tôi buộc phải gắt lên: MÀY ĐIÊN À?
Nó trừng mắt nhìn tôi.
“Chứ mày muốn tao phải làm cho gì?”
“Mày yêu, sao không đi tậu nó? Nói với nó là yêu nó, khiến cho lại từ đầu đi. Không khiến cho lại từ đầu thì khiến cho lại chuyện mới. Nó không chấp thuận thì tiếp tục đeo đuổi sao cho nó ưng ý!”

Cứ yêu đi, không được người cũng được bản thân! (Ảnh: Internet)
“Rồi nếu nó chối từ thì sao?”
“Thì sao là sao? Thì mày chả sao cả, thằng ngu này! Vì mày đã cố hết sức rồi! Không được người cũng được bản thân mình!”
“Không được người cũng được bản thân mình?”
“Đúng. Hiện thời, mày ngồi một chỗ, suy đoán mơ hồ, cô ấy còn yêu bản thân không, cô ấy có bạn nào chưa, cô ấy có bằng lòng quay lại không, và mày sẽ đứng cả đời ở đây để suy nghĩ. Sau không tậu câu trả lời đi, yêu điên cuồng đi, làm cho rất nhiều những gì mày có thể đi. Bay qua Canada tậu nó, nói với nó. Một khi có câu trả lời rồi, mày không còn phải đắn đo nữa. Nếu mày không tìm lại được ái tình của nó, thì cũng tìm lại được chính mày!”
Con người thật kì lạ, yêu thì yêu, không yêu là không yêu. Sao lại sợ hãi? Sao lại đứng từ xa? Còn trẻ, còn sức, còn điên dại được, sao phải sống yếm thế khiến cho gì?
Thành Đạt
Có thể bạn quan tâm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét