Suốt 1 tháng Linh không có một giấc ngủ ngon cho tới ngày cô kiếm được lá thư của mẹ từ chị dâu cả. Cô cầm bức thư tay run run rồi gục ngã.
Linh quê ở TP.HCM nhưng lấy chồng Thủ đô. Vì thế thời gian đầu làm dâu cô chạm chán không ít khó khăn, khác lạ là áp lực từ gia đình chồng. Ngày đó, thỉnh thoảng Linh muốn buông bỏ cuộc hôn nhân ấy, nhưng nghĩ tới ái tình mà cô dành cho anh cô tự vấn phải nhẫn nhịn, cố gắng.
Bố mẹ chồng Linh, nhất là mẹ chồng rất nghiêm khắc. Khác lạ, từ ngày cô bầu bí, dọn về sống chung cùng ông bà, không ít lần Linh ấp ủ mặt khóc một mình vì hờn tủi. Mẹ chồng luôn so sánh cô với những cô con dâu khác trong gia đình. Bà phàn nàn về công tác, học vấn rồi khoản nữ công gia dở tệ của cô.
Mỗi lần mẹ chồng nhắc nhở, Linh không thu nạp góp ý mà cô luôn tỏ rõ thái độ gay gắt với bà, yếu tố đó càng làm bà ghét cô hơn. Đôi lần, bà phê bình cô giữa đại mái nhà rằng cô hỗn hào với người lớn tuổi. Chồng Linh nghe thế chỉ nhân thức lắc đầu muốn bỏ cuộc. Anh cũng khuyên cô đừng bao giờ đôi co với mẹ bởi chuyện chỉ tệ hơn mà thôi.
Rồi sự việc xảy ra, làm cho mối quan hệ của Linh và mẹ chồng chính thức nứt rạn. Hôm đó, khi bà trông cháu chẳng may ngã, vốn không có cảm tình với mẹ chồng, Linh lấy cớ bà không nhân thức trông cháu nên đã khiến cho ầm lên. Sau hôm đó, Linh xúi giục chồng rời nhà, thuê căn hộ khác sống, cô cũng tự thuê người giúp việc trông cháu. Hơn 1 năm sau, cô và chồng kéo nhau vào TP.HCM sống mặc cho mẹ chồng cấm cản.
Trước khi đi, mẹ chồng cô còn nói “Con làm cho dâu tệ lắm Linh à. Mẹ chỉ muốn con hiểu được vai trò khiến mẹ, khiến cho cung phi. Nay con còn kéo cả con mẹ, cháu mẹ về ngoại, con xem như thế có được không?”. Khi đó, Linh không nói gì, cô ghẻ lạnh bế con lên xe mà không để ý ba má chồng người nào cũng rưng rưng nước mắt thương cho cu Tí mới tròn 2 tuổi đã phải rời xa quê hương.
Những ngày ở TP.HCM, không ít lần mẹ chồng Linh gọi điện khuyên cô về Bắc sống, dĩ nhiên, Linh vẫn khăng khăng: “Tụi con sống trong này quen hơn mẹ à. Khí hậu cũng lạnh giá thoải mái hơn miền Bắc. Mẹ cứ thư thư một số năm nữa cháu lớn, tụi con về”. Có đôi lần, chồng Linh ngỏ ý chuyển về Bắc cô một mực trì hoãn.
Ngày bố chồng cô mất, hậu phi chồng cô cũng chỉ về được 1 tuần rồi lại vào Nam. Anh cả chồng mất, cô cũng chẳng về để thắp cho anh một nén nhan. Duy chỉ chồng Linh, anh vẫn thiết tha được ở gần mẹ, cổ vũ mẹ những ngày tuổi già. Linh cứ thế, cô chỉ nhân thức ấp ôm thù hận riêng, sống ích kỷ không nề nếp để sau này cô ân hận vô cùng.
Linh ăn năn cực kì (Ảnh minh họa).
Thời điểm trôi đi, những cuộc gọi của mẹ chồng thưa dần, trong lòng cô hỉ hả vô cùng. Mỗi khi nghĩ tới bí quyết đối xử của mẹ chồng với bản thân năm xưa, Linh càng đinh ninh bản thân mình đúng. Cô cương quyết không cho chồng đưa con về. Mỗi khi anh bàn đến chuyện này Linh đều lấy nguyên do “Ráng thêm năm nữa đi anh”, “Sang năm hẵng về”, …Phổ biến hôm cô còn khóc, dọa tuyệt thực giả dụ chồng cứ nhắc chuyện về quê.
Một buổi chiều, bà xã chồng Linh chiếm được cuộc gọi bà đang hấp hối. Khi đó, Linh mới chột dạ. Cô và chồng đáp chuyến bay sớm nhất, tất nhiên, khi cô vừa đặt chân tới ngõ, mẹ chồng đã nhắm mắt từ khi nào. Chồng Linh khi đó đau điếng, anh nhìn cô ánh mắt đầy thù hận “Tại cô mà mẹ tôi chết không được nhận ra mặt con cháu lần cuối”.
Suốt 1 bốn tuần Linh không thể nào có một giấc ngủ ngon cho đến ngày cô nhận được lá thư từ chị dâu cả. Cô cầm bức thư tay run run, trong thư mẹ chồng nói rất rõ “Linh con, mẹ nhân thức con giận mẹ, con hận vì trước đây có lúc mẹ đã đối xử chưa tốt với con.Mẹ nhận thiếu sót, nhưng mẹ không ngờ con để bụng lâu quá.
Con đã đưa con trai mẹ, cháu mẹ rời xa quê hương hơn cả chục năm nay. Mỗi cái tết, các con về cũng chỉ được vài hôm, vấn đề đó khiến mẹ vô cùng bi quan lòng. Mẹ chỉ mong khi mẹ đi rồi, con sẽ chấp hành cho mẹ một hoài vọng là chuyển về đây sinh sống để mái nhà chính mình được gần nhau…”.
Dù thư còn rất dài, nhưng đọc tới đây, Linh chẳng thể cầm nổi nước mắt, cô nghẹn ngào. Linh hiểu ra rằng, mẹ chồng đã không hờn trách cô từ rất lâu. Suốt bao năm qua, bà khắc khoải đợi chờ sự hồi tâm chuyển ý trong khoảng cô, nhưng cô vẫn vô tâm. Những 04 tuần ngày trước khi bà mất cô vẫn chỉ nghĩ gửi cho bà 04 tuần vài triệu tiền việt là được rồi. Cô cứ nghĩ tiền bạc với bà là gần như, nhưng giờ đây, cô nắm bắt ra, cô ân hận thì đã muộn rồi.
Theo eva.vn
Đọc thêm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét