Tôi chẳng biết phải nói sao với người mẹ chồng như chồng tôi nữa, thật sự không còn lời nào để nói và cũng không muốn nói gì.
Thế cuộc người thanh nữ, chỉ mong lấy được đấng phu quân nắm bắt và mến yêu mình, được nhà chồng ưu ái. Tôi không có được hên thứ nhì cũng có được người chồng chính mình mến thương. Đôi khi nghĩ, thôi vì chồng thì nỗ lực, mà lại cứ cố mãi không được, vì mẹ chồng tôi là người kiệt sỉn, bủn xỉn, khó tính mà tôi chưa từng thấy trên đời…
Lấy chồng ở thành phố, với thân gái ở quê như tôi, nghĩ vậy là quá hên. Ra trường, đi khiến bao lăm năm, tích cóp được chút xíu nhưng vẫn phải đi thuê nhà trọ. Nghĩ đời này chỉ hi vọng có được người con trai thân mật bản thân mình, có được chỗ dựa là yên tâm. Nên khi lấy được chồng khá giả lại ở phường, có tòa tháp đàng hoàng, người nào cũng vui cho tôi. Bố mẹ tôi thì khỏi phải nói là họ vui như thế nào. Con gái yên ổn bề gia thất, có khách hàng nào mà không yên ổn tâm chứ.
Về nhà chồng, dù mẹ chồng cũng không mấy thích tôi vì cái chuyện môn đăng hộ đối, nhưng vì tôi cũng khéo léo, chồng tôi cũng thuyết phục ba má rộng rãi nên ông bà cũng không phản đối quá phổ quát. Về nhà chồng, sống phổ biến với gia đình chồng, tôi nghĩ, chỉ cần cố gắng làm tốt vai trò của con dâu là được rồi, thế nhưng, dù nỗ lực ra sao thì nhường như, mẹ chồng vẫn không thật sự ưng tôi…
Về nhà chồng ở cùng tôi mới càng thấy bức bách. Mẹ chồng ở đô thị nên hễ nói một câu là bảo ‘ở đô thị vậy con ạ’. (Ảnh minh họa)
Về nhà chồng, việc lớn việc tí hon đều do tôi làm. Mẹ chồng tôi vì phong kiến nên muốn con dâu phải khiến cho mọi việc. Vả lại, bà vốn không thích tôi làm cho dâu nhà bà, nên mẹ chồng mới nói với tôi là, ‘con về nhà này thì phải theo lệ nhà này, nhất thiết không được biếng nhác, mọi việc nhà này dâu con phải đảm đang hết. Mẹ hiện nay già rồi, không khiến được gì. Con phải nỗ lực đảm trách trách nhiệm khiến cho dâu con trong nhà… Tiết kiệm, chỉn chu, không được tự tiện quyết định những việc lớn’.
Về nhà chồng ở cùng tôi mới càng thấy bức bách. Mẹ chồng ở đô thị nên hễ nói một câu là bảo ‘ở thị trấn vậy con ạ’. Mẹ mặc định, tôi là con gái nhà quê nên mẹ nói vậy có ý coi thường tôi. Mỏi mệt, muốn bỏ cuộc, nhưng tôi phải nỗ lực vì chồng, dĩ hòa vi quý. Tôi thật sự chẳng thể làm cho chồng bi đát và không dễ dàng xử chỉ vì những chuyện nhỏ dại nhặt.
Những ngày ở nhà mẹ chồng tôi càng thấy mẹ là người tính toán chi li từng tí một. Tôi đi chợ, về mẹ hỏi giá cả rồi hạch toán lại, ghi hồ hết giá ra ngoài để kiểm tra. Hôm sau, mẹ gọi tôi vào và bảo ‘con ơi, con tiêu hoang quá, nhà bản thân mình bấy lâu chỉ ăn 100 nghìn 1 bữa, con ăn đến 3 trăm nghìn 1 bữa thì lấy đâu ra tiền hả con? Ở thành phố ăn thanh cảnh lắm con ạ!”. Nghe đến đó, tôi đã bực mình vô cùng. Tôi thật sự không thể vui được vì mẹ chồng tôi đúng là người tính toán cực kì.
Ngày lạnh, tôi bật nóng lạnh, mẹ chồng vừa thấy đã tắt ngay đi rồi bảo ‘gớm, trời này tao còn tắm được nước lạnh mà bạn teen chúng bay lại phải tắm nước hot là sao. Cái này bật tốn điện lắm, đại hàn thì hãy sử dụng, đừng có mà phí phạm. Tiền không có thì phải dè xẻn’. Tôi chưa từng thấy mẹ chồng nào lại nói con dâu như vậy. Tôi nào đâu có phung phá gì, tiền điện cũng đóng hàng bốn tuần, sao mẹ không nắm bắt cho tôi lại bắt tôi phải tắm nước lạnh. Trời mùa đông mà tắm nước lã thì đúng là.
Máy giặt, mẹ cũng không cho tôi giặt, mẹ bắt tôi giặt tay, với lý do là áo quần sẽ hỏng giả dụ giặt máy phổ quát nhưng tôi nắm bắt, mẹ sợ tốn nước. (ảnh minh họa)
Có hôm, lạnh, mẹ còn bảo tôi lấy nước phích mà tắm vì đun ga rẻ hơn điện. Tôi thất bất ngờ luôn…
Máy giặt, mẹ cũng không cho tôi giặt, mẹ bắt tôi giặt tay, với nguyên nhân là quần áo sẽ hỏng nếu như giặt máy phổ biến nhưng tôi nắm bắt, mẹ sợ tốn nước. Người đâu mà dè xẻn vô độ. Đến rau cũng không dám rửa phổ thông nước vì sợ tốn. Vậy thử hỏi, ăn vào bận bịu bệnh thì tốt hơn hay là dè xẻn mấy khối nước thì tốt hơn?
Thế cuộc người con dâu như tôi ở tầm thường nhà chồng thật sự mệt mỏi. Vì sao lại có thể sống cuộc sống tù túng như thế này được? Tôi tính ra ở riêng nhưng chồng lại quạu quọ, khó chịu không hài lòng. Nếu tôi không ra riêng thì cứ sống mãi cảnh này có ức mà chết. Tôi không ác độc cảm quá đa dạng với mẹ chồng nhưng cũng chẳng thể nào ưng ý một cuộc sống bí bách, vì tôi cũng có quyền tây riêng của bản thân. Phen này, nếu chồng không chịu ra riêng thì chỉ còn cách chia tay nhau. Tôi thật sự không bao giờ chịu chấp thuận cuộc sống như thế này và cũng không có lý do gì phải khổ như vậy…
Theo eva.vn
Xem thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét