Lần trước tiên trong đời, tôi nếm mùi vị thất tình đầy đắng cay và điếm nhục chỉ vì ngoài mặt “nấm lùn” của bản thân. Nhưng có biết đâu một ngày, tôi đã khắc phục nhược điểm của phiên bản thân và cứ thế ái tình “không mời mà tự sắm đến”.
Hôm vừa rồi lướt web, vô tình tôi đọc được bài Suýt mất người yêu chỉ vì tội “lùn”!, thiên nhiên tôi thấy có bóng dáng mình trong đó.
Tôi tên Quỳnh Hương. Một số năm trước, tôi sở hữu chiều cao rất khiêm tốn chỉ 1m53 nên đi đến đâu người nào cũng gọi là "nấm lùn điện thoại". Tôi bỏ ngoài tai những lời chê cười về ngoài mặt và tự vấn với mình rằng: "để giải quyết được thành công thì chính bạn dạng thân phải cố gắng thực sự và cố gắng vừa đủ". Vậy là tôi lao đầu tham gia học thật nhiều năm kinh nghiệm để chứng minh cho dân chúng thấy ngoại hình chỉ là vẻ hình thức, còn trí tuệ mới là phong cách để sống sót dài lâu trong phố hội.
Học hết cấp 3, tôi nộp hồ sơ thi vào lĩnh vực tin báo của trường Đại học KHXN&NV tại Sài Gòn. Sau một 04 tuần thi tuyển sinh, trường gửi giấy lên tiếng về quê và kết quả là tôi đã đỗ đại học với tổng số điểm 28,5 nhưng tôi không cảm thấy bất ngờ cho lắm. Vì đây là thành quả mà tôi xứng đáng có được sau 12 năm “khổ luyện” đèn sách.
Lúc trước, tôi sở hữu chiều cao khiêm tốn nhưng tôi vẫn vui mắt và lạc quan.
Các bạn tôi người nào cũng chứa chan trong nụ cười thì có chưng Nhị láng giềng nói với ba tôi rằng: “Nghề báo bạc nghĩa và nguy hại lắm. Hơn nữa, tui thấy nhỏ Hương nó nhỏ dại con làm công việc này rất vất vả, vì rong ruổi đây đó suốt ngày”.
- "Dạ, em nhân thức nhưng đây là ước mong của con nhỏ tuổi nên cứ để nó tự quyết định”, ba nói với vẻ đầy kiêu hãnh.
Và tôi tin tới một ngày nào đó, tôi sẽ dùng chính ngòi bút sống động của mình, khiến cho những yếu tố gì đó ích cho cộng đồng, thị trấn hội. Tôi muốn thách thức phiên bản thân phải thưởng thức cuộc sống qua đa dạng cung bậc khác nhau, len lách đi sâu vào những “góc từ trần” trong thị trấn hội, phản ánh sự thiếu công bằng vẫn còn “tồn đọng”, viết về cái hay, một hành động đẹp mà tôi vô tình bắt chạm mặt đâu đó trong cuộc sống,...
Rồi tôi xa dải đất Miền Trung đầy “nắng, gió” hành lí thẳng tiến tham gia Sài Gòn. Tôi chọn lựa ở kí túc xá để có thời cơ được khiến cho quen với rộng rãi bạn mới cho khuây khỏa nỗi nhớ nhà và tập thích nghi với cuộc sống “tự lập”.
Mới ngày đầu tham gia lễ “đón tân học sinh”, mà tôi đã bị “cảm nắng” một chàng trai học cùng khoa, bởi “giọng hát ngọt như mía lùi” của đàn ông gốc sông nước Miền Tây. Dĩ nhiên, tôi giấu bí hiểm tình cảm “yêu đơn phương” của bản thân vì đây chưa phải là thời gian phù hợp, chuyện học vẫn là trên hết. Tới năm 3, tôi chọn lựa chuyên ngành nghề báo mạng điện tử, còn hắn theo học báo chí đa phương tiện nên thời cơ được ngồi tầm thường lớp chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngoài giờ học, tôi ngồi lì trong thư viện để mong được “ngắm chàng trai năm ấy”. Sau cuối, hắn cũng hình thành và ngồi kế bên khiến cho tim tôi đập mau lẹ hơn, mồ hôi toát ướt hết cả tóc mái.
- “Bạn nào mà chăm học quá vậy ta?” – hắn công bố trước.
- “Ừ, thì… lâu lâu cũng phải được ngày siêng trong tuần chứ”, tôi đáp lại nhưng không dám nhìn thẳng tham gia mặt đối thủ.
Cứ thế, một tiếng đồng đại dương trôi qua tôi chỉ dám liếc mắt nhìn trộm, còn hắm vẫn chú ý tham gia cái điện thoại và đưa tay gõ bàn phím lia lịa. Rồi hắn quay sang hỏi làm cho tôi giật cả bản thân:
- “7h tối rồi, về kí túc xá cùng không?”, thắc mắc của hắn gọn lỏn khiến cho tôi chẳng bi quan giải đáp nhưng bởi vì thích nên gật đầu đồng ý.
Dưới ánh đèn tiến thưởng chóe của làng đại học, tôi bước đi rụt rè bên cạnh hắn, cái bóng của tôi bị lu mờ trước cái bóng cao lớn ấy. Trong khi, hắn chiếm hữu chiều cao đáng ngưỡng mộ 1m78 với mẫu mã cứng rắn, thì tôi lại quá thấp bé dại nên không đủ tự tín để “thành lập lời dò ý”.
Cho đến học kỳ 2 của năm học cuối cùng, tôi quyết định lấy hết can đảm để viết một bức thư tỏ tình và trút hết nỗi lòng lâu nay tham gia đó. Tôi nhắn tin hẹn chạm mặt hắn ở thư viện, trao thư tận tay rồi quay mặt “chạy mất dép”. Tôi về phòng nhưng trong lòng cứ lo sợ “Ví như bị từ chối biết giấu mặt đi đâu hả trời?”. Tối hôm đó, hắn đứng dưới dãy nhà A8 và gọi điện cho tôi xuống, tôi đã nghĩ đến cái viễn ảnh xấu nhất có thể xảy ra và có ngờ đâu….
- “Đây là học kỳ cuối cùng quyết định mai sau nên hãy tập trung tham gia việc học. Chuyện tình cảm tạm bợ gác lại đi, khi nào phù hợp chính mình sẽ nghĩ suy lại”, hắn tư vấn lãnh đạm.
- “Vậy chẳng khác nào cậu đang thoái thác mạnh tay tui sao?”, tôi cúi gằm mặt xuống.
- “Thôi mình hãy làm bạn tốt của nhau đi ha? Chúc Hương ngủ ngon”, vừa chấm dứt lời hắn quay lưng bỏ trở về mặc cho tôi đứng một bản thân mình như “trời trồng” và nước mắt trào ra như mưa.
Sáng hôm sau, tôi vác khuân mặt sưng húp lên lớp. Cậu bạn thân học cùng ngành ở bình thường phòng với hắn kéo tôi ngồi xuống và hỏi gầy:
- "Ê, tui biết chuyện của bà với thằng Hiếu rồi. Bà đừng bi đát nó nha, tối qua tui thấy nó đi đâu về rồi vò đầu bức tóc. Tôi dụ dỗ, nói ngọt các kiểu nên nó mới kể cho tui nghe mọi chuyện. Nó ngại yêu bà vì sợ người ta soi mói và trêu chọc là “cặp đôi đũa lệch”.
- “Hóa ra, cậu ấy chê tui lùn”, tôi nói lắp bắp trong miệng
- “Không hẳn là vậy đâu, bà đáng yêu lắm mà”, cậu bạn vỗ nhẹ nhập vai tôi yên ủi.
Lần đầu tiên trong đời, tôi trải qua cảm giác thất tình đầy cay đắng và nhục nhã. “Lùn chẳng phải cái tội, tội là tôi đã thương nhầm người”. Đêm đó tôi mất ngủ và nhắn tin tâm tình với tí hon bạn thân học bình thường cấp 3. Nó giúp tôi tậu lại ý chí nhờ một số câu động viên và hứa sẽ gửi tặng tôi hộp thuốc “thần thánh” Growth Height Pro giúp cải thiện chiều cao để tôi có thể báo thù hắn. Ả còn khuyên tôi mỗi ngày, nên tranh thủ thức dậy sớm trước 5h cộng đồng dục như: đạp xe, nhảy đầm dây để thân thể giải phóng năng lượng dôi thừa và giúp kéo dài xương. Bên cạnh, phải bổ sung đa dạng các loại thực phẩm có ích vào các bữa ăn và hòa hợp uống Growth Height Pro thì mới đem đến kết quả cao như ý.
Kể trong khoảng lần tỏ tình thất bại, trong đa dạng tháng liền, tôi sắm bí quyết tránh né các cuộc đụng độ với hắn ở trường và chặn luôn cả số máy tính bảng. Sau 4 bốn tuần chịu khó di chuyển đều đặn, chiều cao của tôi đã tăng cao được 6 cm. Và nhân tố khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn đó là, đã kịp hoàn tất đủ tín chỉ và chuẩn bị khiến hồ sơ xét tốt nghiệp.
Sau 4 bốn tuần sử dụng Growth Height Pro, chiều cao của tôi ngày càng tăng 6 cm và tự tin diện những chiếc quần short (hình phải).
Rồi một buổi chiều thứ bảy của tháng 6, tôi đang chuẩn bị sắp xếp hành lý để hôm sau rời khỏi kí túc xá thì cậu bạn nhắn tin.
- “Ê, tối nay bà rảnh rỗi thì ra chỗ “con đường tình yêu” trước kí túc xá gặp tui nha”.
- “Ra đó làm cho gì hả ông?”, tôi hỏi lại.
- “Thì khoảng 8h bà có mặt ở đó đi, có tui bảo kê nên bà cứ yên tâm”.
Đúng giờ hẹn, tôi đến ngay “con đường tình ái” trước kí túc xá và nhìn thấy một lực lượng người đứng thành hình vòng tròn, bên trong có ánh sáng lập lòe của nến.
Một gã giới trẻ cao lớn trên tay cầm một bóa hoa đang tiến đến gần tôi, tôi cố tròn mắt nhìn thật kĩ té ra là hắn ta. Tôi định quay lưng bỏ đi thì hắn chạy đến nắm lấy tay tôi kéo lại gần.
- "Anh thích em nhiều lắm nhưng lần đó anh không tin là được em tỏ tình trước nên giả vờ hờ hững xíu. Ai ngờ, em lại né tránh anh không cho anh thời cơ giải nghĩa? Anh đành phải nhờ bạn bè trong khoa hỗ trợ".
- “Tui…tui nghĩ nếu như không nói ra sớm thì sau này sợ hết cơ hội nhưng anh lại làm cho tui bẻ mặt…Anh chê tui lùn chớ gì?”, tôi dùng tay đấm tham gia người hắn.
- “Người nào nói với em là anh chê em lùn? Em là cô gái xinh tươi nhất mà anh từng gặp mặt”, vừa nói hắn vừa đưa mắt lườm cậu bạn của tôi.
- "Thật ra, hôm đó anh trở về phòng cảm thấy hối hận lắm. Trong lúc bi quan lại bị thằng Thoại khiến phiền nên anh trả lời đại cho nó vừa lòng. Mong em bỏ dở cho anh lần này được không? Em đồng ý khiến người yêu của anh nha Hương?". Hắn vừa dứt lời, cả đám bạn vỗ tay, đồng thanh nói khéo “đồng ý đi” “đồng ý đi”, thế là tôi đưa tay ra kiếm được bóa huê hồng đỏ thắm và cơn hot giận tan biến lúc nào không hay.
Trong khoảng ngày, tôi cầm trên tay tấm bằng đại học tốt nghiệp loại giỏi nên công tác cũng dễ ợt. Tuy hai đứa khiến việc ở nhì tổ chức khác biệt nhưng hắn vẫn luôn bỏ ra thời gian cho tôi và hi hữu hắn vẫn nhắc lại chuyện cũ.
- "Em vẫn mãi là cô nhỏ xíu “nấm lùn” trong lòng anh, vì hồi đó nhìn em dễ thương lắm".
Sau một năm tốt nghiệp, chúng tôi biến thành một cặp đôi hoàn hảo trong mắt phổ biến người.
Sau 1 năm đi khiến, cuộc sống của tôi và hắn đã bất biến. Chúng tôi đang lên kế hoạch và dự trù sẽ kết duyên tham gia năm sau. Và giờ tôi có thể khẳng định, nếu bạn muốn khắc phục nhược điểm của phiên bản thân thì đừng nên trông mong vào người khác và hơn ai hết, bạn phải bắt kịp theo nhịp sống của kỷ nghuyên.
(Quỳnh Hương, 23 tuổi - Phóng Viên)
Xem thêm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét