Bi kịch này tôi đã chuẩn bị ý thức cho mình trong khoảng trước, nhưng sao vẫn thấy hụt hẫng quá. Giá mà anh có thể vì đứa con mà ưng ý tôi thì tốt nhân thức bao…
Việc anh khước từ không chịu cưới tôi có lẽ cũng là một cái kết được báo trước. Giờ anh cưới tôi mới là… chuyện lạ. Ngay cả cái việc tôi và anh qua lại với nhau cũng là dấm dúi chứ nếu có bạn nào nhân thức chắc họ cũng kinh ngạc lắm. Họ cam đoan sẽ lấy làm cho lạ vì một người như anh lại cùng cô gái xấu xí như tôi.
Tôi và anh làm cùng chỗ với nhau. Mối quan hệ của chúng tôi không đơn thuần là đồng nghiệp. Tôi mê anh tới cuồng dại, còn anh, dĩ nhiên chỉ coi tôi là một người phổ biến, thậm chí chẳng đáng để bận lòng. Đơn giản, vì chúng tôi khó lòng thuộc về nhau. Anh phong lưu, điển trai, lại có học. Trong khi đó, tôi mặc dù không tệ về trình độ nhưng thực sự kiểu dáng xấu xí của tôi là thứ làm tôi chẳng thể nào sánh với anh. Anh có số đông người theo đuổi, trong đó có kẻ công khai, có người thầm im, bao gồm cả tôi.
Ngay cả cái việc tôi và anh qua lại với nhau cũng là dấm dúi chứ giả dụ có khách hàng nào nhân thức chắc họ cũng kinh ngạc lắm. (ảnh minh họa)
Vì công tác, tôi được thường xuyên tiếp xúc với anh. Cái phương pháp anh đối xử với tôi rất dịu dàng, đon đả làm tôi cảm động. Tôi biết nó chẳng hề là ái tình mà chỉ thuần tuý là anh rất đàng hoàng, tốt với dân chúng. Anh nắm bắt nỗi tự ti trong lòng tôi nên luôn cố gắng để tôi hòa đồng nhất.
Nhưng trong khoảng phía tôi, thì tôi đắm đuối mê anh thực thụ. Tôi nhân thức đó chỉ là đơn phương từ phía mình nhưng tôi không thể ngừng nhớ, dứt yêu anh. Thêm vào đó, cơ hội được khiến cho việc, xúc tiếp với nhau phổ biến khiến cho tôi lại càng không quên được.
Và rồi, trong một lần nhì đứa đi công tác, anh say rượu, tôi cũng thế… chúng tôi đã qua đêm với nhau. Sáng hôm sau tỉnh giấc dậy, anh đã vô cùng hoảng hốt. chậm triển khai là lần trước tiên tôi dám đối diện với anh.
Tôi thành thật thừa nhận tình cảm của bản thân và tôi không trách anh về chuyện bữa qua. Thậm chí tôi coi đó như một may mắn để được gần anh dù nó chẳng dẫn đến một kết cục như tôi đợi mong. Anh là người con trai đúng mực, có tự tôn, anh dằn vặt gớm ghê về những gì đã gây ra cho tôi. Anh lúng túng tìm thuốc hạn chế thai về cho tôi để giảm thiểu hậu quả. Anh còn hứa sẽ trợ giúp tôi hết mình khi tôi cần vì những phạm tội đã phát triển.
Anh là người nam nhi đúng mực, có tự tôn, anh dằn vặt gớm ghê về những gì đã gây ra cho tôi. (Ảnh minh họa)
Nhưng anh không hiểu, với tôi, đó là nụ cười. Ví như không có sự lầm lỡ đó, cam đoan chẳng bao giờ tôi có cơ hội được gần anh. Thuốc ấy tôi không uống, chẳng phải vì tôi muốn có thời cơ ngả vạ anh mà vì tôi hi vọng, giả dụ có may mắn nào để tôi mang bầu, tôi sẽ được có con với anh, người con trai mà tôi yêu và khao khát.
Thế rồi mọi chuyện đúng như tôi mong đợi. Tôi đã có bầu. Ở cái tuổi không còn trẻ, phiên bản thân lại chẳng xinh đẹp, đứa con với người đại trượng phu đẹp trai, giỏi giang và đạo đức như anh là một hên với tôi. Tôi đã không dám nói với anh về yếu tố này vì sợ anh nghĩ tôi là loại con gái hèn mạt, mồi chài anh…
Nhưng khi cái bụng càng ngày càng to lên, tôi không thể giấu anh được nữa. Anh đã hẹn chạm chán tôi để hỏi rõ mọi chuyện và… tôi công nhận. Nhìn cái dáng vẻ buồn bã của anh tôi lại thấy bị tổn thương vô cùng. Tôi biết anh bế tắc là do vì anh cảm thấy có tội nhưng lại không muốn cưới tôi… Sau hơn 2 tuần suy nghĩ, anh quyết định sẽ kiếm được đứa bé bỏng, sẽ chu cấp cho tôi mỗi tháng 5 triệu để tôi nuôi con nhưng anh xin lỗi vì chẳng thể lấy tôi làm cho vợ.
Sau hơn 2 tuần suy nghĩ, anh quyết định sẽ nhận đứa nhỏ xíu, sẽ chu cấp cho tôi mỗi tháng 5 triệu để tôi nuôi con nhưng anh xin lỗi vì chẳng thể lấy tôi khiến hoàng hậu. (Ảnh minh họa)
Tôi đã sẵn sàng tâm lí cho điều này, nhưng thiên nhiên vẫn thấy ảm đạm và cực khổ quá. Trong khi đứa con vẫn không đủ để làm cho anh thử chấp thuận tôi dù chỉ 1 lần. Đồng đội tôi nói cứ bắt đền, chí ít là bắt anh cưới, đợi con có mặt trên thị trường xong xuôi rồi ly hôn, nhưng… tôi thấy bản thân mình chẳng xuất hiện mũi nào để khiến thế… Đương nhiên bằng hữu nói, thà để con mình có bố danh chính ngôn thuận rồi nhị đứa ly hôn còn hơn là để con hình thành đã mang cái danh không bố… Tôi có thể bỏ qua danh dự của mình nhưng nghĩ đến con, tôi lại không muốn con phải chịu thiệt thòi. Anh là người con trai đàng hoàng, giả dụ tôi yên cầu, cam kết anh sẽ không nỡ gây tội cường bạo.
Tôi có nên khiến thế hay không?
Theo eva.vn
Tham khảo thêm: Mua Hàng Nhật Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét