Mấy hôm nay, chủ đề mà các chị, các em râm ran bàn tán là quà 20.10, mấy em xinh xinh có bồ hay mấy chị sồn sồn chồng con đều nao nức với chủ đề này. Chả thế, mà sáng nay đi dạo một vòng loanh quanh Facebook thấy các chị em share mẩu chuyện này mà cười muốn ná thở.
“Đang ngủ, đột nghe tin nhắn điện thoại kêu “ting, ting”. Hậu phi vội cầm máy tính bảng lên xem thì thấy tin nhắn của chồng: “Hoàng hậu ơi, chồng xin lỗi vì dạo này ít có thời điểm quan tâm tới thê thiếp. Sắp 20/10 rồi chồng không biết tặng gì cho phi tần, chồng vừa chuyển khoản cho vợ 20 triệu. Hoàng hậu thích tậu gì thì tậu nhé”
Bản thân bảo:
- Thôi, hậu phi không cần sắm gì đâu. Đồ hiền thê có đủ rồi, hay bà xã đổi điện thoại nhé
- Chồng nhờ người đặt mua iPhone 7 cho bà xã rồi. Tiền bà xã cứ giữ coi như chồng tặng thêm.
Trời ơi, chưa bao giờ mình thấy vui lòng như vậy. Vừa đúng lúc đó thì chuông máy tính bảng reo. Bản thân mình giật mình thức giấc dậy.
Ủa, hóa ra chỉ là giấc mơ thôi. Huhu”
Thật sự là giấc mơ đẹp mà khó khăn thành hiện thực các chị em nhỉ. Chứ còn hiện thực thì hơi khốc liệt.
Ngày xưa, hồi chưa cưới nhau thì lão chồng nhà em cũng lãng mạn lắm, 14/2, 8/3, 20/10 cũng hoa, cũng vàng rùm beng. Thậm chí em nhớ có một lần đến ngày 20/10 lão kín đáo đặt tiến thưởng, đặt hoa gởi lên công ti cho em. Của đáng tội là hai đứa làm cùng công ti, thế vì thế, lão phải lén lút đặt tiến thưởng. Người nào dè, lúc người giao hàng tới gặp lão thì đúng lúc em xuống tầng trệt lấy đồ. Thế là lộ tẩy.
Tới tối gặp mặt nhau, lão thở dài:
- Haizz, định làm dzợ bất ngờ mà lộ tẩy hết trơn tuột. Chán ghê.
Thì ra, đáng lẽ là người giao hàng sẽ gọi em xuống để giao, nhưng lão muốn nhét tấm thiệp có chữ viết tay chúc mừng tham gia tiến thưởng nên mới dặn gọi cho lão trước để lão kẹp thiệp vào rồi mới gọi em giao hàng. Người nào dè bị lộ mánh hết. Thế nhưng, em vẫn bị cảm động như không.
Chả thế mà lão bao nhiêu là tật xấu mà em vẫn kiên quyết lấy. Để rồi giờ thì đến ngày lễ nào em cũng phải lên đủ kế hoạch mới dụ được lão tặng vàng. Cứ gần tới dịp lễ là em lại nhắn nhủ, gạ gẫm, nhắc nhở để lão nhớ. Thế mà đến ngày đó cũng chả thấy gì hết. May lắm thì đi ngang tuyến đường thấy bán hoa lão sẽ hỏi em: “Vợ thích hoa không, chồng sắm?”, nghe ức chế giễu ghê vậy.
Mấy năm đầu em còn giận lên, giận xuống khi lão tỏ bày: “Chứ giờ hoàng hậu giữ hết tiền rồi, lấy tiền đâu mà mua tiến thưởng”. Dường như em thừa nhân thức lão khi nào cũng có quỹ đen, quỹ đỏ chứ có tự nguyện giao nộp hết đâu. Chưa kể bốn tuần nào em cũng để lão dằn túi 3-4 triệu tiền café, ăn nhậu chứ bộ. Thế mà mở miệng là ca bài ca: “Tiền thê thiếp giữ hết”.
Sau này giận chán thì em cũng khôn ra. Cứ đúng ngày lễ là em xách lão ra ngoài cửa hàng, chỉ vào cái túi hay đôi giày và phán: “Mua tặng em đi chồng yêu”. Thế là lão mặt mũi méo xệch cũng phải rút bóp trả tiền. Rồi em sẽ leo lên xe, bắt lão chở đến quán ăn mến mộ và thưởng thức thả ga mặc cho lão nhăn nhó gần chết. Sau khi rượu giết mổ no say em kêu: “Tính tiền” thì lão thều thào: “Anh chưa rút tiền đó nha”. Em nhoẻn cười rất bao dong: “Yên ổn tâm, chầu này em đãi” và tất nhiên là em lấy tiền chợ đãi rồi, hơ hơ.
Xác định vậy rồi nên em cũng chẳng có hăm hở gì đến lễ đâu, vì có gì bất ngờ đâu, thậm chí còn mệt óc vì phải lên tinh thần cho lão trước để lão sẵn sàng tâm lý chứ lỡ đến ngày đó lão kiếm cớ chuồn thì bi lụy thúi ruột (mà chuyện này cũng thường xảy ra lắm chứ chả ít đâu).
Nghe em kể chuyện mà các chị em có chồng cứ cười rũ, còn các em chưa chồng thì Bỡ ngỡ cá cầy. Có em còn tuyên bố: “Anh ấy mà không sắm quà cho em thì cạo đầu”. Thì đúng thôi, các em đang sống trong thời kỳ mật ngọt mà, chứ các chị thì thấm lắm rồi. Có nhiều chị em còn cho nhân thức, từ sau khi cưới chả bao giờ thấy chồng tặng vàng cả.
Một cô bạn đồng nghiệp em còn bảo: “Giờ tặng quà cũng là tiền chính mình mà, em tiếc nuối lắm”. Mà chừng như cũng phổ thông chị em nghĩ vậy, thế nhưng, theo em nghĩ, dù như thế nào chị em cũng không nên bỏ dở những ngày lễ như vậy. Bởi khi bạn cũng coi bình thường dành cho bản thân thì làm sao lại hy vọng chồng nhớ đến và trân trọng. Rồi lại than: “Chồng không tâm lý, chồng không ga lăng”.
Theo em nghĩ, cần thiết chẳng hề là trị giá món vàng mà quan trọng là chồng nhớ tới và bộc lộ tình cảm của bản thân trong ngày ấy. Em nhớ nhất một món tiến thưởng mà chồng tự tay làm cho em sau khi em sinh con đầu lòng gần một năm. Lúc ấy, kinh tế nhà em eo hẹp vì chồng thất nghiệp, em thì lại mới sinh con. Vì thế, em cam đoan chắc năm nay bản thân mình không có quà rồi. Thế mà thật bất thần khi thấy một bức hình rất art trên Facebook chồng chụp để tặng vợ nhân dịp lễ, chỉ là một cái bookmark ốm xinh, mộc mạc với dòng chữ: “Anh và con YÊU em”, thế thôi mà tôi cũng đã ấm lòng lắm rồi.
Thế nhưng sau này, khi kinh tế tốt hơn, thì dường như chồng lại quên đi những cử chỉ tí hon nhặt này. Người ta thường quy chụp tặng quà là tốn chi phí cao, là hoang toàng. Ngoài ra thực ra, thiếu phụ chỉ hy vọng chiếm được sự ân cần của chồng thôi. Giả dụ hồ hết các ngày các anh đều yêu thương, phụ giúp thê thiếp con thì ngày nào cũng là món tiến thưởng của chị em chúng tôi rồi. Đáng tiếc nuối là không như vậy. Vì thế em cũng chỉ mong trong những ngày này các anh bỏ chút tâm ý để thân mật đến vợ. Như vậy, thì đó cũng là món tiến thưởng lớn nhất rồi.
Cô bạn em cũng kể, hồi mới cưới chồng bạn ấy cũng hay làm cho tặng bạn những món quà handmade đáng yêu như bó hoa giấy xinh xinh, hay cái cây phát sáng bằng các ngôi sao dạ quang… Rất nhiều những món vàng đó, cô ấy vẫn trân trọng và bảo quản cho đến bây giờ. Bởi đây không dễ chơi chỉ là món quà, mà nó chính là tấm lòng của chồng bỏ ra cho cô.
Thế thôi.
Vì vậy, mong rằng ngày này hồ hết chị em thiếu phụ đều sẽ được tặng vàng, dù đó là món vàng thanh lịch hay phổ biến, chỉ cần đó là do chồng tặng thì hẳn khách hàng nào cũng thấy êm ấm.
Theo webtretho.com
Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét