Khi kiếm được một chỉ vàng từ tay anh trai, tôi đã không cầm được những giọt nước mắt xúc động. Cả đời anh đã hi sinh vì tôi quá phổ quát, quà bạc châu báu đâu thể sánh bằng tình mến thương của anh với tôi.
Tôi vốn là đứa trẻ có tuổi thơ bất hạnh khi cha mẹ tôi tắt hơi sớm vì tai nạn, tôi lớn lên nhờ sự chú tâm của anh trai. Dù cuộc sống khó khăn, nặng nhọc, nhưng anh trai tôi vẫn cố gắng để nuôi tôi ăn học đầy đủ.
Sau khi tốt nghiệp cấp 3 dù đỗ Đại học, nhưng tôi vẫn cương quyết đòi theo anh vào Nam làm thuê nhân. Dĩ nhiên, anh khăng khăng bắt tôi học tiếp, anh nói: “Anh không muốn em giống anh, em phải học để đổi đời, anh cũng đã hẹn với bố mẹ nuôi em ăn học tới khi em có một việc khiến bất biến rồi”.
Ngày đó, dù lương ba cọc, ba đồng nhưng hàng 04 tuần, anh vẫn gửi tiền đều đặn cho tôi. Vốn thương anh, không muốn anh lo lắng rộng rãi, nên khi chỗ trọ bình ổn, tôi đã đi làm thêm để có chút tiền trang trải học phí.
Tôi đã khóc khi nhận vàng cưới của anh trai (Ảnh minh họa).
Và rồi tôi gặp Tuấn, một chàng thanh niên Hà thành, Tuấn đem lòng yêu tôi, Tuấn cũng không giấu giếm gia cảnh khi nói, Tuấn là con nhà có điều kiện và anh mong sẽ bù đắp cho tôi phần nào tuổi thơ cay đắng.
Không chỉ Tuấn, mà bố mẹ Tuấn cũng đồng ý để chúng tôi yêu nhau. Chính điều đó làm tôi xúc động vô cùng, lúc trước tôi lo âu họ sẽ phản đối, họ sẽ không chấp thuận mối quan hệ của chúng tôi.
Để tôi lặng tâm, mỗi tuần mẹ Tuấn đều bảo anh đưa tôi đến ăn cơm một lần. Cứ thế, tôi từ một cô gái xa lạ, hốt nhiên trở thành một người nhà quen trong mái ấm anh. Hơn một năm sau đó, chúng tôi làm cho đám cưới, khi đó tôi cũng vừa tốt nghiệp đi làm cho tại một công ti tư nhân.
Ngày cưới, có anh trai tôi, chị dâu, cùng với mấy người họ hàng xa đến tham gia. Nhìn người nào cũng khó nhọc mà tôi không cầm được nước mắt, bao năm không gặp gỡ, anh tôi bé dại và già đi đông đảo.
Khi trao quà cưới, nhà trai trao cho tôi nào là kiềng quà, nhẫn vàng, bông tai quà... nhưng anh tôi chẳng có gì ngoài một chỉ vàng. Chính nhân tố này, làm cho một vài quan khách tỏ vẻ quá bất ngờ, họ xì xào bàn tán. Có một bà cô bên mái ấm anh còn cố tình nói to rằng: “Cưới em gái mà chỉ có mỗi chỉ vàng, bọt bèo thế sao?”.
Mẹ chồng tôi thoáng chút bi quan vì lời nói của vị quan khách kia nhưng rồi bà quay sang tôi nhoẻn cười. Sau đó, bà nói: “Tôi xin nói thêm về con dâu chính mình, con dâu tôi vốn có gia đạo khá đặc biệt, nhưng chúng tôi trân trọng yếu tố đó và đây là anh trai của cháu người mà chúng tôi phải nói lời cảm ơn rất nhiều”.
Bà nói rồi cầm tay tôi: "Con dâu là món tiến thưởng lớn nhất của gia đình chúng tôi".
Khi đó, tôi chỉ nhân thức ấp ôm anh mà khóc. Tôi nói trong nghẹn ngào: “Cảm ơn anh đã hi sinh cả tuổi thanh xuân cho em ăn học, em hứa sẽ sống tốt, sẽ hạnh phúc để anh im tâm”.
Dưới khán phòng, đại chúng vỗ tay bởi những nhắn gửi đẫm nước mắt của mẹ chồng tôi. Và đó cũng chính là một kỷ niệm đáng nhớ nhất mà tôi luôn ghi nhớ trong cuộc đời. Trong phút chốc đó, tôi tự hứa sẽ sống tốt với mẹ chồng và mái ấm chồng để không phụ tình yêu thương ấy.
Theo eva.vn
Xem thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét