Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

Mẹ chồng hay bênh cháu nội, tôi không thể dạy con được!

Người xưa nói “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”, ngẫm nghĩ lại không sai chút nào. Hiện giờ, tôi đã chịu thua vì chẳng thể dạy con. Đông đảo đều tại mẹ chồng!

Mẹ chồng đam mê cháu, tôi lại sinh nam nhi, nên bà thương đến nỗi “đội lên đầu”. Con tôi tánh lì lợm, hay nghịch phá, nhưng tôi chẳng thể nào dạy được, vì bà nội cứ bênh châm bẩm. Giả dụ tôi vẫn la thằng bé, mẹ chồng sẽ quay qua hoạnh họe tôi, nói đủ điều rỉa rói, làm cho tôi rất khổ tâm.

Có bà nội "ô dù", đại trượng phu tôi sinh phổ quát thói hư tật xấu, không thể dạy được (Ảnh: Internet)

Con tôi hồi ấy rất háu bú, lại bú sữa ngoài, nên có nguy cơ bị mập mạp. Mẹ chồng thì thích cháu mập, cứ canh là đổ sữa cho uống. Tôi cản, nói dinh dưỡng cần có liều lượng, đừng để cháu bị mập mạp sau khổ thân. Không ngờ, mẹ chồng tôi giận hờn, nói tôi không nhân thức thương con, không biết xót con, tiếc của: “Mày sợ tốn tiền sữa thì để bà già này tậu, không cần kiếm cớ”. Tôi giải nghĩa thế nào, mẹ chồng vẫn khăng khăng: “Trẻ em mập có gì không tốt? Đừng có qua mặt bà già này!”.

Thằng nhỏ dại lớn, học thói hư xung quanh nên hay nói tục, hỗn, đòi gì không được là gào toáng lên, ăn vạ, chọi đồ. Tôi sợ lắm, mỗi lần con mình như vậy, đều nghiêm giọng răn đe, cắt nghĩa, kèm hình phạt thích đáng. Nhưng chẳng bao giờ tôi có thể kết thúc “bài giảng” của bản thân, vì mẹ chồng luôn sinh ra mọi lúc mọi nơi và mau lẹ bế cháu nội đi: “Lại đây với bà, không sao đâu đừng có sợ”. Tôi cản: “Mẹ, con đang dạy nó”, thì mẹ chồng hét lên: “Trẻ thơ nó nhân thức gì mà phạt, lớn nó đi học lỏng lẻo nó hết!”, dứt rồi quay qua cháu, dạy hư tiếp: “Kệ mẹ con, đừng có sợ, có bà là mẹ không tiến công không phạt được đâu”.

Con tôi hiện thời hở bạn nào nói gì tới là lăn ra ăn vạ, gào thét, nổi xung, muốn gì là phải được nấy! (Ảnh: LAP)

Đồ ăn tôi tậu riêng cho mẹ chồng, hay nấu món gì ngon ngon bổ dưỡng cho mẹ chồng, thì cháu nội đều giành cho bằng được dù nó không thiếu thốn gì. Tôi nói, con tương tự là không ngoan, phải nhân thức thương bà, để bà ăn cho có sức khỏe sống với con… Chưa hoàn thành câu, bà nội đã: “Nè, ăn đi con, bà nội không có thích cái này”. Bất cứ cái gì, nó đòi là bà nội liền phục vụ ngay. Thành thử, con tôi mở đầu có tính đòi gì có đó, ích kỉ cực kì.

Thậm chí, mẹ chồng tôi xương khớp yếu, mà vẫn cúi xuống làm cho ngựa cho cháu cưỡi. Thằng nhỏ cứ vô tay tấn công đánh lên vai bà, lên đầu bà, lên mông bà, nói “Nhanh lên nhanh lên”. Tôi sợ quá, lôi nó xuống tét một vài cái vào mông, nói không được hỗn với bà, bà già rồi không bắt bà làm cho ngựa! Không ngờ, thằng tí hon còn chưa kịp khóc thì mẹ chồng đã khóc: “Tao chơi với cháu tao, mày làm gì thế hả?”.

Nhờ "công" của mẹ chồng, con tôi hiện nay rất khó để cho vô năn nỉ nếp, giáo dục (Ảnh: Internet)

Tôi khóc hết nước mắt với chồng, nói không khéo con mình lớn lên nó hư mất, tánh tình ngày một không được, láo xược và ngang bướng lại còn ăn vạ, ích kỉ. Chồng khuyên, nói nó còn nhỏ xíu em đừng quá bận tâm, bà nội cưng cháu tương tự, can thiệp quá bà lại khóc rồi sinh bệnh cho xem.

Con còn nhỏ bé, không uốn nắn dạy dỗ, để nó lớn thì hết đường dạy. Lúc đã lớn, lề thói tính cách xuất hiện rồi, muốn thay đổi không dễ dàng lắm. Mà hiện tại, bà nội bênh cháu, cưng cháu tương tự, tôi biết làm cho sao đây!

Ngọc Huệ


Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét