Giọt nước tràn ly khi vợ tôi dám gượng nhẹ “Anh còn muốn gì nữa. Thử hỏi trong khoảng ngày về nhà này tôi được cái gì?... Tôi không làm cho là không khiến cho”.
Chào dân chúng, tôi có chuyện này muốn kể ra để công chúng xem tôi đúng hay sai khi đưa ra quyết định này. Phi tần chồng tôi đang ở bờ vực đổ vỡ vì mâu thuẫn gia đình, xuất phát trong khoảng chuyện bà xã không chịu vệ sinh, dọn rửa cho mẹ tôi.
Tôi lấy hiền thê được 5 năm nay. Bà xã khá đẹp đẽ, mái ấm có nhân tố kiện và là gái Thủ đô chính gốc. Lúc trước, bà xã đẹp nổi tiếng, có đa dạng người theo đuổi nhưng cô ấy không yêu khách hàng nào, chỉ đồng ý tới với tôi, một chàng thanh niên quê nghèo, đen đúa, có thể nói là không được đẹp mã như những gã khác.
Lúc trước, khi tôi tán tỉnh thì cả nhì đều làm cho việc ở Thủ đô. Sau đó, tôi trở lại Thái Bình làm, cô ấy cũng nghỉ việc nhà nước theo tôi về. Doanh thu của tôi cũng khá, trong khoảng 12-15 triệu, cơ mà sống ở quê thì không phải chi tiêu gì nhiều.
Còn bà xã sau khi cưới được cha mẹ thê thiếp cho 500 triệu. Cô ấy tạo dựng một cửa hàng áo quần kinh doanh, mỗi tháng cũng nhận 5-7 triệu.
Hàng bốn tuần, tôi đưa cho thê thiếp 5 triệu để chi phí trong nhà, còn lại tôi giữ dè xẻn. Vốn dĩ tôi khiến cho như vậy là vì muốn sửa chữa lại tòa tháp cho ba má nữa. Nhà tôi có năng lực tài chính thấp, đi học rồi đi làm cho tôi chưa giúp đỡ được gì đã lấy bà xã. Rồi dồn vào một chỗ tham gia tất cả cho hiền thê con nên chẳng đỡ đần gì được cho mẹ.
Thế nên, cứ tích góp được chút xíu nào là tôi lại gửi cho mẹ trả nợ, sửa sang lại công trình, lúc thì mua cái máy vấn đề hòa cho cha mẹ ở ngày nóng, rồi mua thêm cái máy giặt cho mẹ đỡ khổ ngày lạnh. Nói chung, chính cho nên nên tôi được bố mẹ quý lắm, bạn bè họ hàng cũng bảo cha mẹ tôi hên có được đứa con hiếu thảo như tôi.
Vợ tôi thì tính vốn công bình, không so kè gì nên việc tôi cho bố mẹ tiền cô ấy chẳng phản đối, thậm chí cùng ủng hộ. Thế nhưng, chẳng nắm bắt sao mẹ tôi không ưa bà xã lắm. Có nhẽ vì cô ấy bé dại nhẹ, ít nói.
Mẹ tôi bảo, thanh nữ bé xíu nhẹ quá chỉ khiến cho khổ đại trượng phu, lúc nào cũng như rót mật tham gia tai chồng như thế thì có ngày bà mất con. Chắc mẹ thấy chúng tôi niềm nở nhau nên ghen tuông tỵ chút thôi.
Nhà có hai anh em, anh trai tôi đã có cung phi và đang sống ở Hà Nội. Lương nhà nước ba cọc ba đồng, thê thiếp chồng thuê trọ không đủ ăn nên cũng chẳng giúp đỡ gì được cha mẹ ở quê. Thế nên bố mẹ tôi chỉ đặt hi vọng vào tôi, còn anh trai xem như hỏng.
Bảo là mẹ chồng không ưa gì con dâu nhưng chưa bao giờ mẹ và vợ tôi xích mích nhau, cũng chưa từng gượng nhẹ nhau to tiếng. Mà vốn dĩ vợ tôi ăn nói gầy nhẹ như vậy, làm cho sao mà gượng nhẹ nhau cho được. Về điểm này thì tôi thấy trân trọng cô ấy lắm.
Thế nhưng, mâu thuẫn mái ấm thực thụ xảy ra khi mẹ tôi bị tai biến nằm liệt giường. Thời gian đó, mẹ phải nằm viện hoàn toàn và không chuyển động được. Hồ hết đều trông cậy tham gia bà xã. Cô ấy gửi con về nhà ngoại và đóng cửa hàng để vào viện chăm mẹ tôi.
Hằng ngày, bà xã vẫn cơm nước, hoa quả, thay quần áo hoàn toản cho mẹ tôi nhưng về chuyện vệ sinh, cô ấy nhất quyết không làm mà thuê đứa ở viện với giá 300 nghìn/ngày. Số tiền này tất nhiên cô ấy lấy từ lương lậu của tôi để trả rồi.
Thế nhưng mẹ tôi một mực không đồng ý, mẹ muốn vợ tôi tự khiến cho để dè xẻn tiền. Rồi cả nhị tranh chấp nhau. Tôi cũng thấy mẹ chính mình đúng vì làm dâu mà không lau chùi, rửa ráy cho mẹ chồng được thì khách hàng nào khiến. Việc quá đỗi đơn giản như cô ấy lau cho con vậy mà không khiến được.
Ở quê tôi, con dâu mà như thế sẽ bị cho là láo xược, lười biếng. Thấy mẹ tôi dỗi con dâu không chịu ăn, tôi có bảo cô ấy nhịn mẹ một chút nhưng vợ tôi không chịu, vậy là nhị thê thiếp chồng biện hộ nhau luôn.
Rồi thê thiếp chồng tôi xung bỗng càng ngày càng rộng rãi trong thời điểm mẹ tôi nằm viện, chỉ vì cô ấy không chịu lau rửa, đổ vệ sinh cho mẹ. Giọt nước tràn ly khi bà xã dám bảo “Anh còn muốn gì nữa. Thử hỏi trong khoảng ngày về nhà này tôi được cái gì? Lương anh cứ bo bo mang cho bố mẹ, còn nuôi con, ăn uống hàng ngày khách hàng nào lo. Anh tưởng 1 tháng đưa cho tôi 5 triệu là hết trách nhiệm rồi muốn tôi làm cho gì thì làm à? Tôi đã nghỉ làm vào đây chăm mẹ anh anh còn đòi gì nữa. Anh đã mua được cái gì cho ba má tôi chưa?”
Tôi vì nóng quá nên cho cô ấy nhị cái tát, rồi vợ tôi vùng vằng đòi ấp ôm con bỏ đi. Tới bây giờ, mẹ tôi đã xuất viện nhưng nhị bên vẫn bít tất tay. Tôi và hoàng hậu vẫn không rỉ tai, nhìn mặt nhau.
Bà xã dường như đang có ý thu xếp thanh lý khu chợ để đi. Mái ấm tôi đang ở bờ vực đổ vỡ. Theo công chúng tôi làm như vậy là đúng hay sai? Xin hãy cho tôi vài lời nhắn nhủ.
Theo Người đưa tin
Có thể bạn quan tâm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét