Mẹ cùng con gái sau vài tiếng ngồi xe sau cuối đã lên tới thị trấn, mẹ lo thu xếp cho con ổn thỏa, dặn dò con gái chu đáo, cùng con đi sắm thêm đồ cần sử dụng, cùng con ăn cơm, cùng con ngủ trên đô thị xa lạ này. Cho tới ngày con nhập học, mẹ cùng con trải qua ngày đầu ở trường đại học cùng con, sau đó mẹ cũng phải thu xếp về nhà, ba con ở nhà 1 mình cũng đã mấy ngày rồi, mẹ cũng nhớ ba con lắm. Mẹ nói thế cho con gái im tâm chứ thật ra mẹ không muốn xa con gái chút nào, giả dụ để ba con ở dưới nhà thêm 1 tuần hay 1 tháng nữa, mẹ cũng thấy chẳng sao, mẹ vẫn có thể ở bên con gái vì mẹ lo sợ cho con gần như. Mẹ đã có bao năm ở bên ba con rồi, nhưng còn con gái của mẹ, mẹ thấy vẫn chưa đủ, giờ phải xa con gái mẹ càng cảm thấy thời gian ở bên con quá ngắn, ngày một ngắn.
Dù muốn hay không, mẹ cũng phải đi về, xa con gái của mẹ. Tuy mẹ không đứng tham gia địa điểm của ba con, tiễn con đi ở nhà nhưng giờ đây mẹ cảm thấy bước đi của mẹ lại quá gian khổ và nặng nài nỉ hơn. Mới chỉ ngồi trên xe, mẹ đã thấy nhớ con gái của mẹ rồi đó con gái à. Nhưng mẹ vẫn luôn tươi cười vì mẹ không muốn bản thân mình bi đát trước mặt của con, con gái à. Ôi mới chỉ ngồi trên xe, mà mẹ đã thấy bi ai và nhớ con thế này, khi về đến nhà thì sẽ như thế nào đây. Nhìn căn phòng của con ở, nhìn cái tô hình chú gấu mà con hay dùng để ăn cơm, cái ly nước hình Poony con hay sử dụng…mẹ như thấy con vẫn còn ở đâu đây, giống như con đang đi học ở trường chưa về đến nhà vậy.
Về tới nhà, cảm giác trước tiên của mẹ là trống rỗng và yên lặng. Dù bình thường con vẫn đi học ở trường chưa về, nhưng sao mẹ vẫn thấy vắng vẻ quá và cô độc quá. Niềm tự hào của mẹ khi con gái đậu đại học đã tan biến, thay vào đó là sự mất mát và mẹ cảm thấy cuộc sống của mẹ trải qua gian khổ quá. Ba con từ sau vườn đi lên, thấy mẹ trong nhà, ba cười yếu ớt hỏi thăm con gái của ba có ổn không, đi học có vui không, có đa dạng anh em hay không…Ôi, mẹ khiến sao mà có thể giải đáp hết những khó khăn này cơ chứ, ba con thật là…
Ban ngày thì ba và mẹ con thủ thỉ phổ quát về con lắm, con gái à, nhưng khi tối đến, cả 2 đều vắng lặng không nói gì cả, con có biết vì sao không con gái, do vì ba và mẹ đang nhớ con, rất nhớ con. Nhiều khi chịu không nổi, mẹ khóc tỉ ti, còn ba thì vụng trộm về vỗ lưng mẹ nhẹ nhẹ, cũng chẳng nói gì bởi trong lòng ba, có lẻ còn nhớ con hơn mẹ, nhưng là đại trượng phu, họ không biểu thị tình cảm như người đàn bà con à….Đúng là con đi học xa nhà, nỗi nhớ của mẹ nỗi lo của ba !!!
Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét